Nam - Trung - Bắc làm thơ.

Thảo luận trong 'Nhạc và Thơ - Hình'

Lượt xem: 434
  1. BBSG

    BBSG Administrator Staff Member

    Tham gia ngày:
    2/1/14
    Bài viết:
    1,668
    Đã được thích:
    3,176
    Điểm thành tích:
    113
    Nơi ở:
    Ho Chi Minh City, Vietnam
    Tình Già
    Tác giả: Phan Khôi​
    Hai mươi bốn năm xưa, một đêm vừa gió lại vừa mưa.
    Dưới ngọn đèn mờ, trong gian nhà nhỏ,
    Hai cái đầu xanh kề nhau than thở:
    - Ôi đôi ta, tình thương nhau thì vẫn nặng,
    Mà lấy nhau hẳn là không đặng,
    Để đến nỗi, tình trước phụ sau,
    Chi cho bằng sớm liệu mà buông nhau.
    - Hay! mới bạc làm sao chớ?
    Buông nhau làm sao cho nỡ!
    Thương được chừng nào hay chừng nấy,
    Chẳng qua ông Trời bắt đôi ta phải vậy!
    Ta là nhân ngãi, đâu phải vợ chồng.
    Mà tính việc thủy chung?
    Hai mươi bốn năm sau. Tình cờ đất khách gặp nhau.
    Đôi cái đầu đều bạc.
    Nếu chẳng quen lung đố nhìn ra được.
    Ôn chuyện cũ mà thôi. Liếc đưa nhau đi rồi,
    Con mắt còn có đuôi.
  2. BBSG

    BBSG Administrator Staff Member

    Tham gia ngày:
    2/1/14
    Bài viết:
    1,668
    Đã được thích:
    3,176
    Điểm thành tích:
    113
    Nơi ở:
    Ho Chi Minh City, Vietnam
    Hồng Gai
    Tác giả: Phan Khôi​
    Hồng nào hồng chẳng có gai
    Miễn đừng là thứ hồng lài không hoa (*)
    Là hồng thì phải có hoa
    Không hoa chỉ có gai mà ai chơi?
    Ta yêu hồng lắm hồng ơi!
    Có gai mà cũng có mùi hương thơm.

    (1951)
  3. BBSG

    BBSG Administrator Staff Member

    Tham gia ngày:
    2/1/14
    Bài viết:
    1,668
    Đã được thích:
    3,176
    Điểm thành tích:
    113
    Nơi ở:
    Ho Chi Minh City, Vietnam
    Đôi Dép
    Tác giả: Nguyễn Trung Kiên​
    Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
    Là bài thơ anh kể về đôi dép
    Khi nỗi nhớ trong lòng da diết
    Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

    Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
    Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
    Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
    Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau

    Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
    Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
    Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
    Số phận chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia

    Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
    Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng
    Giống nhau lắm nhưng đời sẽ biết
    Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

    Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
    Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
    Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
    Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

    Đôi dép vô tri khăng khít song hành
    Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối
    Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
    Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

    Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
    Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
    Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
    Gắn bó nhau vì một lối đi chung

    Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
    Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
    Chỉ còn một là không còn gì hết
    Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia ...
  4. BBSG

    BBSG Administrator Staff Member

    Tham gia ngày:
    2/1/14
    Bài viết:
    1,668
    Đã được thích:
    3,176
    Điểm thành tích:
    113
    Nơi ở:
    Ho Chi Minh City, Vietnam
    Mẹ
    Tác giả: Nguyễn Trung Kiên​
    Cả cuộc đời mẹ vất vả vì con
    Từ thuở ấu thơ cho đến giờ khôn lớn
    Khi bước chân con không còn chập chững
    Gánh nước mỗi ngày mẹ như thấy nặng hơn.

    Chẳng có gì so được tình thương
    Của mẹ dành cho con như đất dành cho cây sự sống
    Dẫu biển kia có sâu có rộng
    Sánh chi bằng ở mẹ tấm lòng tiên.

    Dòng sữa ngọt ngào theo tháng năm con lớn lên
    Mẹ chăm chút cho con từng miếng ăn giấc ngủ
    Những lúc ngu ngơ con đâu có hiểu
    Mẹ đã vì con mà thành túng thiếu
    Chiếc áo vai sờn đạm bạc bữa cơm rau.

    Con chưa bao giờ thức trọn một đêm thâu
    Những sáng mùa đông con chưa một lần dậy sớm
    Để nhìn thấy ngoài trời từng cơn gió lớn
    Quẩy quang gánh hàng nặng lầm lũi mẹ đi.

    Mỗi lần con lên tỉnh dự thi
    Là đêm đó mẹ ở nhà thao thức
    Dẫu trong cuộc sống nhiều lúc con làm mẹ buồn lòng đôi chút
    Con biết rằng mẹ vẫn thương con

    Có tình thương nào có thể so sánh hơn
    Và suốt đời như tình thương của mẹ
    Nên dẫu trên đời này còn bao lời hay hơn thế
    Con cũng chỉ một lời thầm gọi: Mẹ ơi!
  5. BBSG

    BBSG Administrator Staff Member

    Tham gia ngày:
    2/1/14
    Bài viết:
    1,668
    Đã được thích:
    3,176
    Điểm thành tích:
    113
    Nơi ở:
    Ho Chi Minh City, Vietnam
    Tình Quê
    Tác giả: Nguyễn Trung Kiên​
    Tôi xới bát cơm đầy em giận
    Em bảo tôi sao giống nhà quê
    Sau mỗi bận cày về
    Bát cơm đơm đầy ắp
    Tôi nhìn em nghẹn ngào nước mắt
    Em sinh ra từ đâu?
    Từ đồng lúa thôn quê hay thị thành bụi khói
    Từ bờ lau vườn ruộng hay nhà máy công trường
    Em sinh ra từ đâu?
    Từ đâu cũng vậy!
    Cũng phải ăn bát cơm gạo trắng
    Ăn rau dưa uống nước đồng quê
    Ngắm trăng thanh hóng mát đêm hè
    Và hương khói trong những ngày lễ, tết
    Câu nói vô tình nhưng em đâu có biết
    Em ơi! Em đang giết chết tình quê.

Chia sẻ trang này