Có gì mới?
Chào mừng bạn đến với diễn đàn Hiệp hội bóng bàn Việt Nam VTTA

Cuộc Đời Thứ Hai - Life After Sport

Lăng Trần

Forum Cleaner
Thành viên BQT
Sáng sớm mở Facebook, bất chợt nhìn thấy thông tin về giải đấu ra mắt Quỹ Tri Ân Bóng Bàn. Đầu đề là câu hỏi in hoa toàn bộ "BÓNG BÀN ĐÃ LÀM GÌ CHO TÔI?". Lần lượt là những lời tâm tình của những người lập quỹ để trả lời cho câu hỏi và câu kết: "Hy vọng khán giả TPHCM sẽ được thưởng thức nhiều pha bóng ngoạn mục, nhiều cá nhân kiệt xuất sẽ xuất hiện, và môn bóng bàn sẽ phát triển mạnh hơn trong tương lai với sân chơi này."

Đúng rồi, nhân tài cần được phát hiện và bồi dưỡng. Rồi đây, họ sẽ trở thành những vận động viên chuyên nghiệp và trong số đó sẽ thành những ngôi sao trong tương lại mang về vinh dự cho quốc gia. Tin vui, tin vui! Diễn đàn BBSG cũng liên tục tìm kiếm và tài trợ tài năng. À .. cách làm khác nhau nhưng cùng chung mục đích. Đang khoái chí, đột nhiên mình chựng lại khi ngó lên tiêu đề "bóng bàn đã làm gì cho tôi?" Liệu mọi thứ có thật sự ổn, có thật sự lạc quan và dừng lại ở những lấp lánh của những chiếc huy chương? Đằng sao những lấp lánh ấy, thì họ, những vđv chuyên nghiệp sẽ được hỗ trợ thế nào. Hình như người viết câu hỏi này đang vô tình (hay biết đâu cố tình) chơi chữ thì phải. Liệu khi bắt đầu chúng ta hồ hỡi phát hiện, khuyến khích động viên và rồi ở cuối con đường chúng ta cũng sẽ hồ hỡi như cái "thuở ban đầu lưu luyến ấy "hay không? Ông bà có câu "nếu đã lỡ thương thì thương cho trót"... đằng này...

Mở một tab khác, mình gõ vội từ khóa "vận động viên quốc gia + hỗ trợ " và thế là hàng loạt những bài báo hiện ra. Uh ... hình như không được lạc quan lắm. À mà mình thì không thích đọc tin tiêu cực. Bấm vào một website hướng nghiệp, sờ sờ trên website là dòng chữ:
"Sau khi giải nghệ, các vận động viên có thể trở thành các huấn luyện viên, giáo viên thể dục, cán bộ tại các Sở, Ban ngành Thể thao". Thực tếchắc không giống 100% web nói rồi.

Mình tiếp tục search từ khóa "life after sport". À... thì ra vấn đề này cũng là điều đau đầu ở các quốc gia phát triển. Hàng loạt website hiện ra nêu những bất cập và giới thiệu về các chương trình hỗ trợ cho các vận động viên chuyên nghiệp trong quãng đời về hưu. Mô hình rất đa dạng, từ tổ chức chính phủ cho đến những hiệp hội tư nhân. Cách làm rất nhiều và đa dạng. Không ai thụ động chờ chính phủ can thiệp cả. Vậy còn chúng ta? Chờ gì và được gì ... ngày tháng sao vội đi... không như ý?
 

P-500

Top Contributor
Khi chúng ta bắt đầu nói đến tình người, nói đến cái đẹp, nói đến sự quan tâm lẫn nhau,...
coi chừng chúng ta bị vu là đang bàn chuyện CT đó!
 

tigerents

Member
Với em, VDV hay HLV chỉ đơn giản là một nghề, vô hình hay hữu hình đều phải tạo ra sản phẩm. Tại sao mình k thử hỏi lại, sau khi các bác sĩ, kĩ sư, nông dân hay những ng làm việc tay chân họ sẽ ra sao khi "giải nghệ".
 

Lăng Trần

Forum Cleaner
Thành viên BQT
Khi chúng ta bắt đầu nói đến tình người, nói đến cái đẹp, nói đến sự quan tâm lẫn nhau,...
coi chừng chúng ta bị vu là đang bàn chuyện CT đó!
:) Người làm chính trị ở VN là những người làm chính trị chuyên nghiệp anh ạ. Trừ phi em có dụng ý xuyên tạc sự thật, không ai rãnh rỗi làm chuyện như thế đâu. Nói thêm một chút, những bất cập về chính sách vđv toàn là những tờ báo có uy tín trong nước (Tuổi Trẻ, Thanh Niên) nêu ra chứ đâu phải từ nguồn "lá cải". Nếu những con người chính trị không thực sự cầu thị lắng nghe , thì người ta có dư sức để làm cho những bài báo đó không xuất hiện trong cõi đời này. Cho phép nói ra những tồn tại, nghĩa là người ta một phần nào đó đã thừa nhận, và thông báo rằng họ đang tìm giải pháp. Họ cần những điều cụ thể, đơn giản có tính khả thi. Em đọc nhiều bài báo đề nghị cải cách triệt để, toàn diện (của những học giả lớn chứ chẳng phải tép riu đâu nhé). Không biết đúng hay sai nhưng chắc chắn khó mà được tiếp thu và làm theo ngay được.

Loanh quanh xem comment ở dưới những bài báo đó em chỉ thấy những lời chỉ trích, phỉ báng hoặc thể hiện thái độ hoài nghi về xã hội. Điều đó cũng bình thường ở VN thôi :) Chả sao cả. Ai cũng có quyền tự do thể hiện ý kiến của mình mà. Em thì thích tập trung vào những gì mình làm được. Hết rồi. Điều em làm được ở đây là đi giới thiệu câu chuyện ở các quốc gia khác. Không chắc nó có thể khả thi ở VN nhưng ít ra đó cũng là một gợi ý cho những người có trách nhiệm. Ý em là người nào "thấy" mình có trách nhiệm, chứ em không nói những nhà quản lý. Em chỉ là một người chơi thể thao bình thường. Em không có mong muốn "đao to búa lớn" gì cả.

Nếu được anh em ở đây ai có ý tưởng nào hay xin ủng hộ vào đây. Mỗi người 1 viên cát, rồi từ từ sẽ thành ... 1 nhúm cát. Một nhúm cát dù sao cũng có ích hơn ...chẳng có gì.


Với em, VDV hay HLV chỉ đơn giản là một nghề, vô hình hay hữu hình đều phải tạo ra sản phẩm. Tại sao mình k thử hỏi lại, sau khi các bác sĩ, kĩ sư, nông dân hay những ng làm việc tay chân họ sẽ ra sao khi "giải nghệ".
Anh bảo đã làm nghề thì phải tạo ra sản phẩm. Em đồng ý. Nhưng anh cũng đồng ý với em rằng Ma Long không thể thi đấu đến 60t được. Cứ cho là Ma Long không thi đấu cũng vẫn sống được đi. Thế còn các thành viên không nổi tiếng trong CNT? Uh thì .. họ đầu quân cho quốc gia khác? Thế nếu vđv ấy chỉ là dự bị của tuyển tỉnh thì sao? Tất cả đều không thể thi đấu quá 40t được. Họ sẽ làm gì?

Đều là nghề, chỗ khác biệt là đó là thời gian cống hiến. Bác sĩ, kĩ sư, nông dân không chắc chắn giải nghệ ở tuổi 30-40 như các vận động viên thể thao đỉnh cao. Thực tế là rất đông những vận động viên thể thao chuyên nghiệp trên TG (chứ không riêng VN) phải đối mặt khó khăn sau khi họ mất khả năng cống hiến cho môn thể thao ấy. Mọi người hay nghĩ đơn giản, không thi đấu thì đi làm HLV. Mà HLV thì làm đến bao giờ chẳng được. Nghe thì cũng có lý đấy. Nhưng chọn cách này thì vđv ấy sẽ đối mặt với 2 vấn đề: bản thân anh có mong muốn và có phù hợp để trở thành HLV hay không? Thu nhập khi ấy liệu có đáp ứng nhu cầu cơ bản của cuộc sống hay không? Đến đây thì anh sẽ thấy phát sinh ra một vấn đề nữa nếu vì lý do khách quan họ không thể trở thành HLV, giáo viên, cán bộ thì họ sẽ vô cùng vất vả. Ở VN anh thấy đội tuyển bóng đá nữ là 1 ví dụ. Nhận thấy sự thật "phũ phàng" ấy các quốc gia (và cả Việt Nam mình) họ đều có cách làm riêng để hỗ trợ. Hy vọng anh có thể xem đấy là việc cần làm chứ không phải em tự vẽ ra câu chuyện.
 
Sửa lần cuối:

Lăng Trần

Forum Cleaner
Thành viên BQT
Câu chuyện của người Sing

Dịch từ: Tuning Up for Life After Sport (http://www.straitstimes.com/sport/tuning-up-for-life-after-sport)

Đội tuyển thể thao Singapore sẽ có nhiều cơ hội hơn để vươn ra khỏi các đấu trường thể thao nhờ chương trình mới của tổ chức "Sport Excellence Business Network" (gọi tắt spexBusiness) nhầm hỗ trợ các vận động viên bước vào cuộc sống mới sau khi từ giã sự nghiệp thể thao chuyên nghiệp.


Chương trình mới với tên gọi spexEntrepreneurship sẽ cung cấp cho họ những lời khuyên và điều kiện cần thiết để xây dựng doanh nghiệp cho riêng mình. Chương trình được thực hiện với sự phối hợp của Action Community for Entrepreneurship (gọi tắt là ACE)

Chương trình sẽ tạo cầu nối giữa các vận động viên và các nhà doanh nghiệp trong cùng một lĩnh vực hoặc có chung ý định kinh doanh. Họ sẽ được tư vấn 1 kèm 1 bởi các doanh nhân và cho thuê văn phòng với giá ưu đãi

Ngôi sao bơi lội Tao Li, người vừa mới khai giảng trường dạy bơi của riêng mình, ca ngợi sáng kiến được đưa ra bở bộ trưởng bộ văn hóa, cộng đồng và thanh niên Grace Fu trong ngày hôm

Ở tuổi 26, từng 2 lần đoạt huy chường vàng trong hội thao châu Á, Tao nói: "Chúng ta cần có những kỹ năng trong lĩnh vực kinh doanh, ví dụ viết bản kế hoạch kinh doanh. Tôi hy vọng sẽ gặp gỡ được nhiều doanh nhân thông qua những cơ hội giao lưu và lắng nghe những lời khuyên của họ"

Cựu vận động viên thể dục dụng cụ quốc gia Lim Heem Wei, 26 tuổi, đánh giá cao chương trình này. Cô vừa thành lập trường tư nhân, Olympic Dream Gymnastic, để bồi dưỡng cho các ngôi sao thể dục dụng cụ trong tương lai

Cô nói "Trước khi có những chương trình như spexEntrepreneurship ra đời, nếu các vận động viên cần sự trợ giúp, chúng tôi đành phải tự lực cánh sinh. Nhưng bây giờ chúng tôi biết rằng mình được hỗ trợ bởi chương trình. Đây quả thật là một chương trình hữu ích và sẽ giúp chúng tôi bắt đầu cuộc sống mới dễ dàng hơn sau khi giã từ sự nghiệp thể theo chuyên nghiệp"

Một loại thẻ đặc biệt mang tên "Team Singapore Card" vừa được phát hành nhầm mục tiêu giảm giá và ưu đãi cho các vận động viên tại các cửa hàng bán lẻ trong khu Sport Hub tại Kallang.

Toàn bộ những cựu vận động viên đã từng đại Singapore trong các giải đấu lớn, thậm chí cả những vận động viên từng tham gia đại hội thể thao đông nam á năm 1959, đều có cơ hội nhận thẻ.

Trong khi đó, spexBusiness vừa chào đón hơn chín công ty - bao gồm gã khổng lồ dụng cụ thể thao adidas và nhà cung cấp giải pháp môi trường Hyflux - gia nhập vào mạng lưới 30 công ty từ 19 ngành khác nhau.

Tổng cộng đã có 62 vận động viên Singapore được tuyển dụng bởi nhà đồng hành spexBusiness trong nhiều lĩnh vực khách nhau ở các vị trí như: thực tập, học nghề, bán thời gian hoặc toàn thời gian

Các vận động viên khuyết tật cũng được nhiều hỗ hợ. Cầu thủ bóng đá Peter Kam làm công việc hậu cần cho nhà bán lẻ đồ thể thao SportsLink, trong khi đồng đội Khairul Anwar được bắt đầu công việc thực tập tại bộ phận đào tạo huấn luyện viên tại hiệp hội thể thao Singapore.


Cô Fu nói rằng: "Đây là cơ hội để cung cấp cho các bạn vận động viên nhiều cơ hội linh động trong công việc và tập luyện để không làm ảnh hưởng sự nghiệp và cơ hội việc làm. Chúng tôi cần nhiều công ty có cùng chung lý tưởng và các nhà tuyển dụng sẽ mạnh dạng bước ra hỗ trợ cho các vận động viện để họ có thể cam kết cống hiến tốt nhất cho Singapore, trong khi vẫn đảm bảo cuộc sống trong tương lai với một nghề nghiệp mới"
 
Sửa lần cuối:

kimnguyen

Moderator
Thành viên BQT
Tui thấy chỉ cần làm tốt cái gốc : thể thao học đường , thề thao quần chúng , là tự khắc sẽ giải quyết được nhiều vấn đề
Không cần gì đao to búa lớn , chỉ cần những cái đơn giản như tăng thuế bia rượu thuốc lá , lấy tiền đó xây thêm sân chơi thể thao , học sinhsinh viên thì giảm tiết học văn hóa, tăng tiết học thể thao ...
có điều hình như mấy cái đơn gián ai cũng biết mà chẳng ai thèm làm ...
VN giờ con nít học túi bụi từ sáng đến tối , T7 CN , quán nhậu , cafe nhiều hơn sân thể thao , số người đánh bóng bàn chỗ tui quanh đi quẩn lại gần 30 người , không bằng số khách mỗi đêm của lẩu dê Bàu Sen nữa :(
 

Lăng Trần

Forum Cleaner
Thành viên BQT
Tui thấy chỉ cần làm tốt cái gốc : thể thao học đường , thề thao quần chúng , là tự khắc sẽ giải quyết được nhiều vấn đề
Không cần gì đao to búa lớn , chỉ cần những cái đơn giản như tăng thuế bia rượu thuốc lá , lấy tiền đó xây thêm sân chơi thể thao , học sinhsinh viên thì giảm tiết học văn hóa, tăng tiết học thể thao ...
có điều hình như mấy cái đơn gián ai cũng biết mà chẳng ai thèm làm ...
VN giờ con nít học túi bụi từ sáng đến tối , T7 CN , quán nhậu , cafe nhiều hơn sân thể thao , số người đánh bóng bàn chỗ tui quanh đi quẩn lại gần 30 người , không bằng số khách mỗi đêm của lẩu dê Bàu Sen nữa :(
Đọc comment của anh xong làm em nhớ lời khuyên của ông bác sĩ cho một ông bạn cùng xóm.

Số là ông này mới gần 40 thôi mà cuối đầu nhìn xuống hỏng thấy được ngón chân đâu nữa. Sáng sớm hai anh em bắt ghế ngồi rung đùi uống cafe ngoài vĩa hè, ổng mới vỗ vai mình:

- "Eh, tuần rồi tao đi khám sức phẻ cty, bác sĩ mới chỉ tao mẹo giảm cân nè."
- "Dậy hả? Chỉ sao đâu, nói em học theo đi anh"
- Chả đổi giọng nghiêm trọng "Bác sĩ ổng nói cái gốc của bịnh béo phì là ngồi nhiều thiếu vận động, thứ hai là ăn uống không hợp lý. Ông về ông ăn bớt lại 1/3 khẩu phần hằng ngày, sáng thức dậy chạy bộ 3 vòng khu phố. Thuốc lá cà phê, nhậu nhẹt bỏ hết dùm tui"
- "Trời đất, bác sĩ nói đúng hết vậy rồi anh tính khi nào làm"
- Chả cười hề hề "Tao mập vầy bỉu tao nhịn ăn chắc chết quớ à, còn chạy bộ thì tao cũng chịu. Chỉ còn có nhậu nhẹt thuốc là là tao quyết tâm bỏ được từ năm rưỡi nay.."
-"Thôi xạo quá đi cha nội. Năm rưỡi ở đâu ra? Mới hôm qua cha còn đi nhậu"
- "Ậy... mày nóng quá. Mình quân tử nói được làm được à. Tao nói bỏ là tao bỏ thiệt. Từ hồi năm rưỡi giờ tao không hề nhậu nhẹt thuốc lá. Cho tới sáu giờ gặp mày mới hút lại điếu đầu tiên, đã quá xa đã mày ơi. :big_smile:"
 
Sửa lần cuối:

tigerents

Member
Tui thấy chỉ cần làm tốt cái gốc : thể thao học đường , thề thao quần chúng , là tự khắc sẽ giải quyết được nhiều vấn đề
Không cần gì đao to búa lớn , chỉ cần những cái đơn giản như tăng thuế bia rượu thuốc lá , lấy tiền đó xây thêm sân chơi thể thao , học sinhsinh viên thì giảm tiết học văn hóa, tăng tiết học thể thao ...
có điều hình như mấy cái đơn gián ai cũng biết mà chẳng ai thèm làm ...
VN giờ con nít học túi bụi từ sáng đến tối , T7 CN , quán nhậu , cafe nhiều hơn sân thể thao , số người đánh bóng bàn chỗ tui quanh đi quẩn lại gần 30 người , không bằng số khách mỗi đêm của lẩu dê Bàu Sen nữa :(
Chả triệt để dc. Uống bi rượu thuốc lá, k chơi thể thao k hề vi phạm pháp luật. Đối xử k công bằng với những ng như thế mới là phạm pháp luật, vi phạm nhân quyền. Một góc nhìn khác, những ng đó họ đã đóng nhiều thuế rồi đó bác. Thể thao do ý thích tuỳ ng. Em có đi 1 vài nc phát triển hơn mình tí thấy khu thể thao công cộng rất nhiều, đẹp nhưng lượng ng cũng chả khá khẩm mấy. K thể cái j cũng đổ tội cho chính sách rồi nhà nc rồi dân Việt Nam thế này thế kia dc, mỗi ng đều là 1 ng trong số đó.
Bác sĩ giáo sư cũng có ng giỏi cũng có ng kém, ng nhanh nhậy ng thụ động nên hà cớ j mà lại phải quá quan tâm đến những ng thụ động. tuyển dụng ng ta có tiêu chuẩn, chê nhà nc tiêu cực thì đi tuyển tư nhân, k làm chuyên môn thì đi làm nghề khác, bán máy tính như vdv ushu j đó ấy.
Vận động viên có yêu sách của vdv, giáo viên yêu sách của gv, bác sĩ yêu sách của bác sĩ. Toàn các đơn vị hành chính sự nghiệp. Doanh nghiệp bên ngoài chả biết kêu ai, nhân viên cty ngoài nhà nc thuế má bảo hiểm đóng thì nhiều mà dc ưu tiên j. Cũng chỉ vì đóng nhiều thuế nhưng k làm dạng danh tổ quốc.
 

Lăng Trần

Forum Cleaner
Thành viên BQT
Em xin tóm lại là anh em góp ý cái gì thì xin đảm bào ý đó khả thi và có tính xây dựng cao. Chúng ta đâu phải người làm chính trị chuyên nghiệp nên đôi lúc không thể hiểu hết những cái khó trong công việc đó. Như một người khát nước, họ cần 1 ly nước mát, anh cho họ 1 lý nước nóng sẽ chẳng giúp được gì.
 

tigerents

Member
Em xin tóm lại là anh em góp ý cái gì thì xin đảm bào ý đó khả thi và có tính xây dựng cao. Chúng ta đâu phải người làm chính trị chuyên nghiệp nên đôi lúc không thể hiểu hết những cái khó trong công việc đó. Như một người khát nước, họ cần 1 ly nước mát, anh cho họ 1 lý nước nóng sẽ chẳng giúp được gì.
Rất thích đọc những cmt của bác, luôn luôn thấy dc sự cân bằng trong bác.
 

Lăng Trần

Forum Cleaner
Thành viên BQT
Đây là hướng dẫn dành riêng cho các vận động viên Muaythai. Tuy nhiên khuyến khích các đối tượng sau: gia đình, huấn luyện viên và những người làm công tác đào tạo nên đọc tài liệu này để hiểu rõ những thách thức và cơ hội của các vận động viên sau khi giải nghệ. Nếu bỏ từ "Muaythai" ra, em thấy lấp nhiều bộ môn thể thao khác vô vẫn dùng được.
http://www.ifmamuaythai.org/wp-content/uploads/2013/10/IFMA_ACP.pdf

Chương trình hỗ trợ cho các vận động viên Olympic. Bao gồm 3 phần: Học vấn, Kỹ năng sống và Tuyển dụng.
http://www.worldrowing.com/mm/Document/General/General/12/18/06/Panel3-ChantalBuchser2015-09-03CBUPresentationatFISA_Neutral.pdf

Khóa đào tạo online miễn phí cho các vận động viên Olympic giúp họ thành công ngay sau khi giải nghệ. Chỉ cần biết tiếng Anh là tham gia học được và cũng không có ai kiểm tra bạn có phải là vận động viên Olympic hay không.
https://hub.olympic.org/news/new-course-on-the-athlete-learning-gateway-preparing-for-future-success/
 

Lăng Trần

Forum Cleaner
Thành viên BQT
Lược dịch Tài liệu 1: (cho các vận động viên Muaythai)

Chương trình nghề nghiệp cho vận động viên
Làm thế nào để quyết định con đường đúng đắng cho tương lai của bạn

Giới thiệu: Tài liệu này dành riêng cho các vận động viên và được viết dựa trên kinh nghiệm đi trước của những vận động viên đương thời khác cũng như các cựu vận động viên đã từng đối mặt với những quyết định tương tự. Mỗi vận động viên có một hoàn cảnh khác nhau. Tuy nhiên vẫn có những nét chung, những kinh nghiệm có thể chia sẻ với nhau giữa các vận động viên đỉnh cao.

Hướng dẫn này nhầm giúp các bạn định hướng tư duy sau khi kết thúc sự nghiệp thể thao. Nó sẽ giúp bạn trả lời 5 câu hỏi then chốt về nghề nghiệp và hướng dẫn để bạn tìm đến những sự giúp đỡ khác từ Ủy Ban Olympic Quốc tế - Chương Trình Nghề Nghiệp Cho Vận Động Viên. Sự nghiệp thể thao luôn luôn là một điều quý giá, đáng nhớ và quan trọng trong cuộc đời bạn. Tuy nhiên, cũng như bao môn thể thao khác, Muaythay không thể nằm ngoài quy luật đào thải bởi thời gian. Do sự lão hóa tự nhiên của cơ thể, thậm chí trong điều kiện tập luyện tốt nhất, bạn sẽ gần như chắc chắn giải nghệ ở tuổi ngoài ba mươi. Bạn cần trang bị và sẵn sàng đón nhận quãng đời còn lại của mình theo một hướng khác. Lập kế hoạch cho tương lai ngay từ bây giờ là chiến lược thích nghi tốt nhất.

5 câu hỏi then chốt
Bất kể bạn vừa bước vào nghề, đã thi đấu được vài năm, hay bắt đầu nghĩ đến việc giải nghệ thì luôn có rất nhiều câu hỏi bạn sẽ phải tự vấn bản thân. Đây là một trong số đó:
  1. Liệu tôi có phải chọn lựa giữa sự nghiệp thể thao và học vấn?
  2. Tôi sẽ phải làm gì ngay sau khi kết thúc sự nghiệp thi đấu của mình?
    1. Liệu tôi có thể tiếp tục những công việc khác trong lĩnh vực Muaythai?
    2. Làm thế nào để những sở thích khác ngoài Muaythai có thể mang đến cơ hội nghề nghiệp mà tôi mong muốn?
    3. Liêu tôi có muốn một nghề mới?
    4. Những mối quan hệ xã hội nào mà tôi đang có?
  3. Những kỹ năng trong thể thao nào của tôi có thể ứng dụng vào môi trường nghề nghiệp khác?
  4. Làm thế nào để xin việc và những công cụ nào tôi cần phải có?
  5. Những khó khăn tôi sẽ phải đối diện là gì?

1) Liệu tôi có phải chọn lựa giữa sự nghiệp thể thao và học vấn?

Trả lời ngắn gọn, cho những ai có nghị lực và được sự ủng hộ của mọi người xung quanh, bạn sẽ có cả hai. Vẫn phải thừa nhận rằng điều này còn phụ thuộc rất nhiều vào thời gian đi du đấu của bạn.

Trường Học phổ thông

Khi bước chân vào con đường thi đấu chuyên nghiệp, bạn sẽ nhận ra việc học của mình sẽ bị ảnh hưởng ngay từ khi bạn đang ở bậc phổ thông. Một số lý do ảnh hưởng có thể kể đến như:
  • Bạn phải đi đây đó để tập huấn và thi đấu và buộc lòng nghỉ học.
  • Bạn không đủ năng lượng cho việc học sau khi tập luyện.
  • Bạn cảm thấy mệt mỏi và không tài nào giữ tập trung liên tục
  • Bạn không đủ thời gian cho việc tập luyện, học tập và giao tiếp với bạn bè
Một số điều có thể giúp bạn cải thiện kết quả học tập?
  • Gia đình, huấn luyện viên hoặc người phụ trách tập luyện giúp bạn thông báo với nhà trường. Nhà trường sẽ biết cách tạo điều kiện để bạn hoàn tất việc học. Có thể là dời lịch làm kiểm tra hoặc thi cử nếu nó trùng với lịch thi đấu, gia hạn nộp những bài tập lớn, hoặc giao cho bạn những bài tập bổ sung để bạn có thể trám lại những lỗ hổng kiến thức
  • Chú ý đến việc ăn uống. Một chế độ dinh dưỡng lành mạnh và cân bằng phải cung cấp đủ năng lượng cho cả việc tập luyện và học tập của bạn. Trái cây và rau củ không hấp dẫn bằng những loại đồ ăn ăn vặt khác nhưng nếu bạn đang cân nhắc vấn đề năng lượng thì đây là một khía cạnh đáng quan tâm. Đường hoặc Caffeine có thể giúp bạn nạp năng lượng nhanh nhưng không bền vững. Năng lượng của bạn sẽ tụt giảm nhanh chóng.
  • Chú ý đến tổng thời gian ngủ của mình. Cơ thể và tâm trí của bạn cần giấc ngủ để tái tạo và hồi phục sau mỗi ngày hoạt động. Đảm bảo rằng bạn ngủ đủ giấc. Mặc dù bạn ráng ép bản thân hoàn thành mọi việc, thức khuya để học bài chẳng hạn, việc mất giấc ngủ sẽ giảm hiệu quả làm việc của bạn.
  • Quản lý thời gian. Thật khó để biết rằng mình đã dùng thời gian bao nhiêu cho từng loại công việc mỗi ngày. Nhưng hãy dành chút thời gian suy nghĩ kỹ về cách mình "tiêu xài" thời gian và viết 1 bản kế hoạch sử dụng nó hợp lý nhất với bạn
Sức khỏe và niềm hạnh phúc của bản thân thật sự quan trọng hơn rất nhiều so với thành tích thể thao của bạn. Tuy nhiên, áp lực thành tích đôi lúc lại có vẻ quan trọng hơn. Bạn có thể phải cân đối những căng thẳng và mệt mõi trong tập luyện bằng cách gặp gỡ bạn bè. Việc học có vẻ là thứ ít quan trọng nhất trong đời bạn. Song, kết quả học tập tồi tệ có thể khiến bạn căng thẳng nhiều hơn. Có thể bạn không đủ thời gian để trở thành học sinh xuất sắc nhất lớp, nhưng bạn vẫn đủ thời gian để trở thành học sinh giỏi. Một học sinh giỏi là người biết cách sắp xếp thứ tự những việc cần làm để đi học, chứ không phải là người biết mọi thứ mà không cần làm gì cả. Lên kế hoạch học tập trong tuần cho bạn. Cũng như bạn có lịch tập luyện, bạn cần có lịch học. Biết ngày nào bạn đi học, và ngày nào thư giãn hoặc gặp gỡ bạn bè. Khi nào thì bạn cần dành một khoản thời gian nhất định cho việc học và hình thành thói quen đó. Những lúc bận rộn, một thói quen tốt sẽ giúp bạn điều chỉnh thời gian hợp lý cho những việc cần làm. Nghỉ ngơi sau mỗi giờ học tập, ví dụ như uống 1 ly nước hay đi một vòng quanh phòng. Cách này có thể bạn giữ được tập trung. Đừng bật TV hay máy vi tính sau khi học xong. Xác định những thứ khiến bạn xao lãng việc học và hạn chế chúng. Bạn có cần bật chế độ im lặng trong điện thoại? Nhà bạn có quá ồn ào? Nói rõ với gia đình, bạn bè, huấn luyện viên và thầy cô về những mục tiêu trong học tập của bạn. Tranh thủ sự giúp đỡ của họ để hoàn thành những mục tiêu ấy.

Học đại học hoặc học nghề

Sau khi hoàn thành bậc học phổ thông, bạn có thể cân nhắc vào trường đại học hoặc nghề trong khi vẫn tiếp tục sự nghiệp thi đấu chuyên nghiệp. Hãy cân nhắc thời gian bạn phải di chuyển. Tham khảo nhiều lựa chọn, đặc biệt chú ý những trường học có chính sách đặc biệt linh động hỗ trợ cho các vận động viên. Có thể là đại học từ xa hoặc đại học online chăng? Những lựa chọn này dễ dàng cho việc học trong quỹ thời gian ít ỏi và thường xuyên phải đi lại nhiều nơi của bạn. Xem xét lại tuổi tác và khả năng của mình. Liệu bạn có thể tạm dừng thi đấu 1 thời gian để đi học và ngược lại?

Cho các bậc phụ huynh: Chú ý đến hành vi của các cháu khi ở nhà và ở trường, giúp các cháu ý thức trách nhiệm cho lựa chọn của mình. Hãy trao đổi với chúng về những gì bạn nghĩ rằng quan trọng hơn và nên được ưu tiên hơn và lắng nghe những mong ước của các cháu. Thường xuyên liên lạc với huấn luyện viên hoặc người phụ trách tập luyện.

Cho các vị huấn luyện viên hoặc phụ trách tập luyện: Quan sát xem học trò của mình có tỏ ra mệt mõi hay căng thẳng. Yêu cầu học trò cho biết cách sắp xếp lịch học và tập luyện. Thường xuyên liên lạc với phụ huynh.

(Vậy là Câu hỏi đầu tiên đã khép lại. Có thể phần này quá chung chung và chưa có gì hấp dẫn để áp dụng cho hoàn cảnh ở VN nhưng đừng bỏ cuộc. Vẫn còn 4 câu hỏi kế tiếp, hứa hẹn nhiều điều mới lạ)
 
Sửa lần cuối:

P-500

Top Contributor
Mình thì dạy bóng bàn cho bọn nhỏ, vì biết bb chỉ là 1 môn thể thao chơi chứ chả làm ăn gì được sau này. Nên mình dạy bọn nhỏ luôn một số kỹ năng căn bản để chúng nó làm vốn suốt đời. Bóng bàn có thể quên, vợt có thể bỏ, nhưng những gì mình dạy cho chúng thì khó lòng mất đi.

-Kỹ năng vạch kế hoạch và vạch ra từng bước để đạt được mục tiêu. vd cho kế hoạch 5 năm, 3 năm, 1 năm, 3 tháng,..sẽ nhắm tới những gì, phải dạt được cái gì, bằng bao nhiêu bước, mỗi bước tốn bn thời gian, tập luyện ra sao,...

-Sự quyết tâm, ý chí đạt được mục tiêu, đã vạch ra là phải làm cho bằng được. Vd vạch ra kế hoạch thắng 1 ng nào đó, tìm mọi cách, nghiên cứu đủ mọi chiêu, mọi hướng,...để làm sao vượt qua đối thủ

-Sự siêng năng, ham thích, lửa đam mê. Thích 1 rơ nào đó là phải tìm các video, đấu thủ, tài liệu,...liên quan đến rơ đó, phải nghiền ngẫm học tập theo.

-Tinh thần đồng đội, tổ chức quản lý nhóm, kỹ năng lãnh đạo, thương lượng,...tinh thần thể thao tôn trọng mình và đối thủ.

-Khả năng tự kiềm chế, kiểm soát bản thân, kiểm soát nội tâm,...

...........

Nhiều lắm.
Vì thế, sau khi học bóng bàn xong, đứa nhỏ có luôn các kỹ năng mềm. Mình biết trong trường học (bên Úc) có dạy rất kỹ, tuy nhiên ko phải đứa nào cũng có đủ các kỹ năng này.
Chiến thắng 1 giải đấu cũng tương tự chiến thắng 1 cái gì đó ngoài đời. Các phụ huynh cũng hài lòng khi thấy con của họ dần dần trở nên "nam tính" và mạnh mẽ. Mình sẳng sàng để học trò thua, khóc, tức giận đập phá,...nhưng sau đó chúng có những bài học kinh nghiệm để đời không bao giờ quên.
 

Lăng Trần

Forum Cleaner
Thành viên BQT
Lược dịch Tài liệu 1: (tiếp theo)

Chương trình nghề nghiệp cho vận động viên
Làm thế nào để quyết định con đường đúng đắng cho tương lai của bạn


2. Tôi sẽ làm gì khi kết thúc sự nghiệp thi đấu chuyên nghiệp?

Ngay khi bạn vừa bước chân vào con đường thể thao chuyên nghiệp, việc suy nghĩ về điểm cuối con đường ấy là rất quan trọng. Bởi vì mọi trải nghiệm của bạn trên suốt chặng đường ấy là những cơ hội để bạn nhận ra những việc mình muốn và không muốn làm trong tương lai. Liệu bạn có muốn tiếp tục làm việc trong lĩnh vực Muaythai? Một số cựu vận động viên Muaythai vẫn tiếp tục làm việc trong lĩnh vực này. Những lựa chọn có thể là gì?

  • Trở thành huấn luyện viên trong các phòng tập Muaythai hoặc các phòng tập thể hình
  • Trở thành trọng tài hoặc giám sát trận đấu
  • Trở thành ông chủ của một phòng tập thể hình
  • Trở thành cán bộ của Liên đoàn Muaythai Quốc Gia, Liên đoàn Muaythai Châu lục, Liên đoàn Muaythai Thế Giới
Trong thời gian bạn là vận động viên thi đấu, bạn sẽ có cơ hội để quan sát tất cả những vai trò này. Nếu bạn thấy hứng thú với một trong số những vai trò ấy, hãy bỏ thời gian để tìm hiểu và làm quen với những người đang làm trong lĩnh vực ấy. Cho những ai thực sự hứng thú với nghề Muaythai, hãy nghĩ về việc trở thành sinh viên Đại học Muaythai Băng Cốc, Thái Lan. Đại học đào tạo đến bực Tiến sĩ trong nhiều lĩnh vực khác nhau từ thể thao cho đến quản lý. Hãy trao đổi với Liên đoàn Muaythai quốc gia để liên lạc với Ủy ban Muaythai Quốc Tếđể có thêm thông tin.

Mẹo cho liên đoàn: Hãy đảm bảo các thành viên biết được các cơ hội nghề nghiệp trong liên đoàn quốc gia hoặc khu vực. Khuyến khích các hoạt động gặp gỡ và trao đổi giữa các thành viên.

Làm thế nào để một sở thích (bên ngoài thể thao) có thể giúp tôi tìm thấy nghề nghiệp mà mình mong muốn?

Bạn có một sở thích nào khác ngoài Muaythai không? Bạn có yêu thích một nghề nghiệp nào liên quan đến thể thao nói chung mà không hẳn phải liên quan trực tiếp Muaythai (ví dụ: dược phẩm trong thể thao, huấn luyện thể thao, kinh doanh dụng cụ thể thao, nhà báo thể thao, luật gia trong thể thao... ) Bàn có nhìn thấy một khả năng ứng dụng nào của Muaythai trong một lĩnh vực khác (ví dụ: vệ sĩ, đặc nhiệm, huấn luyện cảnh sát, huấn luyện quân độ) Bạn có muốn làm một việc tự do nào đó không liên quan Muaythai? Bạn có từng tham gia các hoạt động thiện nguyên? Bạn có hứng thú trong việc phát triển cộng đồng hoặc xã hội? Bạn có hứng thú khi đi dạy hoặc huấn luyện ai đó khi ngay có cơ hội? Bạn có giỏi gây quỹ cho các sự kiện hoặc gặp gỡ người lạ không? Hãy nghĩ về những việc bạn cảm thấy hứng thú khi thực hiện, đó có thể những gợi ý để bạn chọn nghề nghiệp trong tương lai.

Bạn có muốn một nghề mới?
Ngay khi còn thi đấu, bạn có thể sẽ thấy rất nhiều cơ hội nghề nghiệp trong các sự kiện quốc tế:
  • Quan hệ công chúng & Marketing
  • Truyền thông và Báo chí
  • Hậu cần (quản lý các chuỗi hàng hóa và dịch vụ từ nơi nó được sinh ra cho đến nơi tiêu tụ)
  • Catering (phục vụ các bữa ăn thịnh soạn cho các sự kiện)
  • Tổ chức sự kiện
  • Bán lẻ (hàng hóa hoặc dịch vụ)
  • Và nhiều nghề khác
Nắm lấy cơ hội để trò chuyện với những người bạn gặp. Các sự kiện thể thao quốc tế mang đến cho bạn cơ hội làm quen với nhiều bạn bè quốc tế, đến từ nhiều lĩnh vực khác nhau. Họ có thể giúp bạn nhận ra công việc bạn thích hoặc cơ hội nào phù hợp cho bạn. Bạn có thể xây dựng những môi quan hệ lâu bền với những người có thể cộng tác, giúp đỡ bạn trong tương lai ngay từ bây giờ.

Những người chung quanh bạn là ai?
Ngay sau khi đã xác định lĩnh vực bạn yêu thích, hãy nghiên cứu xem:
  • Trong lĩnh vực ấy có những nghề nào?
  • Những nghề ấy đòi hỏi kinh nghiệm gì?
  • Bạn có biết ai đang làm công việc đó?
  • Nói chuyện với các nhân viên tư vấn (trong trường học) để biết bạn cần phải học và chuẩn bị gì cho nghề nghiệp đó
  • Trao đổi với phụ huynh, huấn luyện viên, bạn bè và tìm những người có thể giúp bạn học hỏi cũng như tích lũy kinh nghiệm trong lĩnh vực bạn thích

(Vậy là câu hỏi thứ hai đã khép lại. Hy vọng các vị phụ huynh và các vận động viên đã nhìn thấy nhiều hơn một cơ hội nghề nghiệp cho mình ngoại trừ huấn luyện viên hoặc kinh doanh dụng cụ thể thao. Bước chuẩn bị này thực hiện càng sớm thì các vận động viên càng chủ động hơn trong nghề nghiệp mới)
 

toiyeubongban

Top Contributor
Tình cờ đọc qua bài viết sau:

https://zoomtt.com/2017/01/08/2017-ittf-world-tour-how-much-money-will-ma-long-company-make/

bài viết nói về số tiền giải quốc tế hằng năm của liên đoàn bóng bàn thế giới. Đọc xong cảm giác môn này 'cheap' quá, bỏ qua chuyện sau khi nghỉ thi đấu thì có thể làm gì ??? thì câu hỏi đặt ra là ' con đường bóng bàn chuyên nghiệp' đem lại bao nhiêu tiền cho bạn và có đáng để bỏ công sức cho nó không ???????

Mình nhớ Waldner khi trả lời phỏng vấn có nói: 'bây giờ tiền thắng giải quá bèo nếu so sánh với thời Waldner còn trẻ, VĐV châu Âu không thể sống được thì làm sao nói đến chuyện phát triển bóng bàn ở châu Âu'. Theo con số ở bài viết trên, như Samsonov nếu vào được bán kết nhiều giải khác nhau thì 1 năm lương cỡ $27000 USD, với đồng lương thế này còn thấp hơn lao công ở những nước phát triển, chưa kể tiền ăn uống, vé máy bay, chỗ ở , luyện tập (với HLV) v.v..

Năm ngoái mình có đi coi giải Úc mở rộng, giải nhất U21 được $300 USD, thấy ngạc nhiên hết sức, bỏ tiền máy bay, ăn ở, thi đấu 1 tuần vượt qua biết bao nhiêu cao thủ chỉ vỏn vẹn $300, sao mà 'cheap' thế.

Không biết tương lai môn thể thao này ra sao nữa nếu VĐV không thể sống được bằng chính môn thể thao họ yêu thích. :sweat:

Sorry bác Lăng nhé hơi off topic một tý.
 

Lăng Trần

Forum Cleaner
Thành viên BQT
Tình cờ đọc qua bài viết sau:

https://zoomtt.com/2017/01/08/2017-ittf-world-tour-how-much-money-will-ma-long-company-make/

bài viết nói về số tiền giải quốc tế hằng năm của liên đoàn bóng bàn thế giới. Đọc xong cảm giác môn này 'cheap' quá, bỏ qua chuyện sau khi nghỉ thi đấu thì có thể làm gì ??? thì câu hỏi đặt ra là ' con đường bóng bàn chuyên nghiệp' đem lại bao nhiêu tiền cho bạn và có đáng để bỏ công sức cho nó không ???????

Mình nhớ Waldner khi trả lời phỏng vấn có nói: 'bây giờ tiền thắng giải quá bèo nếu so sánh với thời Waldner còn trẻ, VĐV châu Âu không thể sống được thì làm sao nói đến chuyện phát triển bóng bàn ở châu Âu'. Theo con số ở bài viết trên, như Samsonov nếu vào được bán kết nhiều giải khác nhau thì 1 năm lương cỡ $27000 USD, với đồng lương thế này còn thấp hơn lao công ở những nước phát triển, chưa kể tiền ăn uống, vé máy bay, chỗ ở , luyện tập (với HLV) v.v..

Năm ngoái mình có đi coi giải Úc mở rộng, giải nhất U21 được $300 USD, thấy ngạc nhiên hết sức, bỏ tiền máy bay, ăn ở, thi đấu 1 tuần vượt qua biết bao nhiêu cao thủ chỉ vỏn vẹn $300, sao mà 'cheap' thế.

Không biết tương lai môn thể thao này ra sao nữa nếu VĐV không thể sống được bằng chính môn thể thao họ yêu thích. :sweat:

Sorry bác Lăng nhé hơi off topic một tý.
Bài viết này rất hay anh. Em đã đọc và đang định dịch lại cho mọi người xem. May quá anh đã giúp 1 tay. Bài viết đặt vô đây cũng đúng chỗ luôn. Cảm ơn anh nhiều.
 

kimnguyen

Moderator
Thành viên BQT
em nghĩ do thị trường thôi , cái nào đem lại lợi nhuận nhiều cho nhà tài trợ , quảng cáo thi tiền cao , cái nào ít người quan tâm thì tiền thấp
Theo em bóng bàn là môn khó đối với người mới tập so với các môn khác , nên sốlượng người chơi ít
 

Green Stone

Well-Known Member
em nghĩ do thị trường thôi , cái nào đem lại lợi nhuận nhiều cho nhà tài trợ , quảng cáo thi tiền cao , cái nào ít người quan tâm thì tiền thấp
Theo em bóng bàn là môn khó đối với người mới tập so với các môn khác , nên sốlượng người chơi ít
Bóng bàn đúng là môn khó chơi nếu so với Cầu Lông hay là Bóng đá.
Số lượng người chơi ít nên là ngoài China ra thì hiếm có đất nước nào chịu chú trọng môn này.
Vậy nên, làm sao để dễ tập chơi môn này. Đưa bóng bàn về các trường Tiểu học, PTCS, .. làm tăng lượng người chơi lên thì sẽ giải quyết được rất nhiều thứ.
Clb gần nhà mình tuyển sinh trại hè bóng bàn cũng là 1 ý tưởng hay :D
 

Alibaba

Top Contributor
Thấy bác @toiyeubongban nói đến chuyện lương bổng của vđv em cũng có suy nghĩ như thế này thôi: Theo em thì do khán giả ít nên chẳng có sự đầu tư từ các tổ chức kinh tế lớn vào là điều hiển nhiên, mà như thế thì lấy đâu ra tiền để có thu nhập cao cho vđv cũng là điều hợp lý. Giải cỡ thế giới thì không khác gì giải Trung Quốc mở rộng đâu các bác nhỉ nhưng thôi tầm đó em xin bỏ qua! Xin quay lại giải Việt Nam mình cũng chỉ là cuộc chơi của 4 đoàn chính T&T, Petro, Quân Đội, Hải Dương nên thú thật là cũng không khác gì lắm giải các clb với nhau! Ít nhất là lượng khán giả có khi còn ít hơn mấy giải phong trào cấp huyện. Em không nói Hà Nội, Sài Gòn mà nói T&T, Petro là vì muốn nhấn mạnh những đội đó mang tính "clb" hơn là mang tính đại diện cho niềm tin khán giả cả tỉnh như Hải Dương, một khi mang tính "clb" tức là xét ở góc độ khán giả thì họ hiểu đó là đội bóng bàn của một cty, một clb vậy thì khó mà có sự thu hút khán giả trung lập hay những người không hoặc ít chơi bóng bàn( Riêng bóng đá thì lại được nhưng thôi đó là chuyện khác vậy). Còn đoàn Quân Đội thực chất càng có ít khán giả hơn nữa vì tuy vđv lấy khắp nước, được cái sẽ chọn được nhiều vđv giỏi nhưng lại không có "Fan" cụ thể nào thì ... Một thực tế đã cho thấy nếu giải vđqg tổ chức ở HN khán giả ít hơn nhiều so với việc tổ chức ở Hải Dương, dễ hiểu vì Hải Dương vẫn có thêm các cđv dù không chơi Bb cũng đến cổ động cho đội tuyển mang tên Hải Dương là niềm tự hào của quê hương trong bản thân mình...Suy cho cùng cũng là do tính giải trí của bóng bàn trong nước ngày càng thấp đi nên gây ra hệ lụy đến nhiều thứ vậy
Còn quá nhiều điều nữa chắc ai cũng biết nhưng ngại ...đánh máy nên thôi em cũng chỉ có ý kiến gọi là góp vui cùng anh em là chính hehe. Sorry bác chủ topic do đã lan man sang chuyện này :geek:
 
Sửa lần cuối:

Lăng Trần

Forum Cleaner
Thành viên BQT
Thấy bác @toiyeubongban nói đến chuyện lương bổng của vđv em cũng có suy nghĩ như thế này thôi: Theo em thì do khán giả ít nên chẳng có sự đầu tư từ các tổ chức kinh tế lớn vào là điều hiển nhiên, mà như thế thì lấy đâu ra tiền để có thu nhập cao cho vđv cũng là điều hợp lý. Giải cỡ thế giới thì không khác gì giải Trung Quốc mở rộng đâu các bác nhỉ nhưng thôi tầm đó em xin bỏ qua! Xin quay lại giải Việt Nam mình cũng chỉ là cuộc chơi của 4 đoàn chính T&T, Petro, Quân Đội, Hải Dương nên thú thật là cũng không khác gì lắm giải các clb với nhau! Ít nhất là lượng khán giả có khi còn ít hơn mấy giải phong trào cấp huyện. Em không nói Hà Nội, Sài Gòn mà nói T&T, Petro là vì muốn nhấn mạnh những đội đó mang tính "clb" hơn là mang tính đại diện cho niềm tin khán giả cả tỉnh như Hải Dương, một khi mang tính "clb" tức là xét ở góc độ khán giả thì họ hiểu đó là đội bóng bàn của một cty, một clb vậy thì khó mà có sự thu hút khán giả trung lập hay những người không hoặc ít chơi bóng bàn( Riêng bóng đá thì lại được nhưng thôi đó là chuyện khác vậy). Còn đoàn Quân Đội thực chất càng có ít khán giả hơn nữa vì tuy vđv lấy khắp nước, được cái sẽ chọn được nhiều vđv giỏi nhưng lại không có "Fan" cụ thể nào thì ... Một thực tế đã cho thấy nếu giải vđqg tổ chức ở HN khán giả ít hơn nhiều so với việc tổ chức ở Hải Dương, dễ hiểu vì Hải Dương vẫn có thêm các cđv dù không chơi Bb cũng đến cổ động cho đội tuyển mang tên Hải Dương là niềm tự hào của quê hương trong bản thân mình...Suy cho cùng cũng là do tính giải trí của bóng bàn trong nước ngày càng thấp đi nên gây ra hệ lụy đến nhiều thứ vậy
Còn quá nhiều điều nữa chắc ai cũng biết nhưng ngại ...đánh máy nên thôi em cũng chỉ có ý kiến gọi là góp vui cùng anh em là chính hehe. Sorry bác chủ topic do đã lan man sang chuyện này :geek:
Ơ ... sao các anh cứ sợ lac đề rồi sorry em miết vậy ta. Em xin khẳng định là các anh đang nói rất đúng topic. Mục đích của Thread này là đề xuất những con đường giúp cho vđv bóng bàn chuyên nghiệp có thu nhập ổn định và cuộc sống đỡ vất vả hơn khi giải nghệ. Để đạt được điều đó, đâu thể không nhắc đến thu nhập, đâu thể không nhắc đến người hâm mộ. Các anh cứ tiếp tục trao đổi ạ. Em lót dép ngồi nghe thôi.
 
Top