Có gì mới?
Chào mừng bạn đến với diễn đàn Hiệp hội bóng bàn Việt Nam VTTA

Cuộc Đời Thứ Hai - Life After Sport

Em chỉ có một vài suy nghĩ ngắn thế này mà thôi.

Bóng bàn lấy kinh phí từ đâu?
- Nhà nước (rất ít)
- Doanh nghiệp, doanh nghiệp phải chiều theo lợi nhuận, lợi nhuận lại đến từ cộng đồng, nhân dân.

Bóng bàn (nói riêng, thể thao nói chung) đóng góp gì cho cộng đồng?
- Sức khỏe, tất nhiên phải là sức khỏe. Sức khỏe để làm việc, sức khỏe để học tập.
- Sức sống, chẳng phải ai, sau một ngày làm việc, cũng cảm thấy thoải mái khi được dợt vài séc, xem vài video bóng bàn. Và rõ ràng, ai người Việt Nam cũng lâng lâng sung sướng khi đội bóng nước nhà vô địch một giải quốc tế nào đó.

Bóng bàn nhận được gì từ cộng đồng?
- Sức lực: cụ thể là các VĐV từ nghiệp dư đến chuyên nghiệp tới những người mới tập chơi, các HLV, cộng tác viên.
- Tiền của: tiền vé từ người đi xem, đầu tư từ doanh nghiệp, bản quyền truyền hình, báo ảnh,...
- Tinh thần: đến từ khán giả, người hâm mộ, từ gia đình bạn bè.

Bóng bàn ở đâu trong cộng đồng?
- Trong học đường, theo phỏng đoán của em, cứ 100 học sinh cấp 3 thì có 10 bạn chơi thể thao, số bạn chơi bóng bàn có khi thấp hơn 1. Nhưng khoảng cách từ có chơi bóng bàn đến đóng góp cho nền bóng bàn là một quãng gian truân.
- Trong doanh nghiệp, hầu hết người ta chơi bóng bàn ở mức độ giải trí, nghiệp dư. Nhưng khoảng cách từ người chơi bóng bàn nghiệp dư cho đến việc đóng góp cho nền bóng bàn chuyên nghiệp, vẫn còn xa.
- Trong chính quyền, chính quyền đã quá cân não bởi quá nhiều việc, nợ công, hiệp định kinh tế, biển đông, cải cách giáo dục: Riêng việc cải cách giáo dục đây thôi đã làm điên đầu đảo điên Nhà nước, giới học giả, giáo viên và học sinh. "Thể thao học đường ư? Xin dẹp qua một bên, ai muốn chơi thì cứ chơi. Sống chết mặc bây."

Những việc làm nhỏ nhoi cho nền bóng bàn?
- Tạo hình ảnh cho bóng bàn: qua văn hóa chơi bóng, truyền thông đại chúng, rủ rê người thân, lôi kéo bạn học.
- Ủng hộ chút kinh phí: khi đi xem các giải đấu, ai có vật lực tài trợ cho các giải đấu.
- Động viên tinh thần: hỏi han, quan tâm, giúp đỡ những VĐV, HLV. Bởi nền bóng bàn chuyên nghiệp mới chính là bộ mặt mà công chúng nhìn vào môn thể thao quả bóng nhựa.

Thân ái.
 

Lăng Trần

Forum Cleaner
Thành viên BQT
Tình cờ đọc qua bài viết sau:

https://zoomtt.com/2017/01/08/2017-ittf-world-tour-how-much-money-will-ma-long-company-make/

bài viết nói về số tiền giải quốc tế hằng năm của liên đoàn bóng bàn thế giới. Đọc xong cảm giác môn này 'cheap' quá, bỏ qua chuyện sau khi nghỉ thi đấu thì có thể làm gì ??? thì câu hỏi đặt ra là ' con đường bóng bàn chuyên nghiệp' đem lại bao nhiêu tiền cho bạn và có đáng để bỏ công sức cho nó không ???????

Mình nhớ Waldner khi trả lời phỏng vấn có nói: 'bây giờ tiền thắng giải quá bèo nếu so sánh với thời Waldner còn trẻ, VĐV châu Âu không thể sống được thì làm sao nói đến chuyện phát triển bóng bàn ở châu Âu'. Theo con số ở bài viết trên, như Samsonov nếu vào được bán kết nhiều giải khác nhau thì 1 năm lương cỡ $27000 USD, với đồng lương thế này còn thấp hơn lao công ở những nước phát triển, chưa kể tiền ăn uống, vé máy bay, chỗ ở , luyện tập (với HLV) v.v..

Năm ngoái mình có đi coi giải Úc mở rộng, giải nhất U21 được $300 USD, thấy ngạc nhiên hết sức, bỏ tiền máy bay, ăn ở, thi đấu 1 tuần vượt qua biết bao nhiêu cao thủ chỉ vỏn vẹn $300, sao mà 'cheap' thế.

Không biết tương lai môn thể thao này ra sao nữa nếu VĐV không thể sống được bằng chính môn thể thao họ yêu thích. :sweat:

Sorry bác Lăng nhé hơi off topic một tý.
Em không có câu trả lời nào cho câu hỏi của anh, nhưng thế giới thì đã có.

http://t2apac.com/about-t2-2/


Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận. Đình tiền tạc dạ nhất chi mai. (Mãn Giác thiền sư)
 

Lăng Trần

Forum Cleaner
Thành viên BQT
Trên đỉnh vinh quang - Chia sẻ của Ding Ning sau khi đoạt huy chương vàng Olympic. Cảm giác của cô là trống rỗng. Hỏi về mục tiêu kế tiếp, cô chưa biết sẽ là gì vì sức khỏe có thể không cho phép cô đi xa hơn. Cô nói rằng khi nghĩ đến Olympic, cảm giác đầu tiên của cô là đau đớn. Nỗi ám ảnh thất bại sẽ đến luôn thường trực đâu đó xuyên suốt lời tâm sự của cô.

 

toiyeubongban

Top Contributor
Em không có câu trả lời nào cho câu hỏi của anh, nhưng thế giới thì đã có.

http://t2apac.com/about-t2-2/


Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận. Đình tiền tạc dạ nhất chi mai. (Mãn Giác thiền sư)
:) mình có coi qua tiểu sử của ông này và công ty Seamaster, không hề đơn giản chút nào. T2 đến TTX, 1 điều nữa là 1 công ty vận chuyển container thì có lợi gì khi làm những việc này. Vì đam mê sao, thay đổi thể thao sao, nghe khó tin quá trong cái xã hội thực tế như bây giờ. Thôi tin ổng nói cho nó lành, nghĩ nhiều cũng chả được gì.
 

Lăng Trần

Forum Cleaner
Thành viên BQT
:) mình có coi qua tiểu sử của ông này và công ty Seamaster, không hề đơn giản chút nào. T2 đến TTX, 1 điều nữa là 1 công ty vận chuyển container thì có lợi gì khi làm những việc này. Vì đam mê sao, thay đổi thể thao sao, nghe khó tin quá trong cái xã hội thực tế như bây giờ. Thôi tin ổng nói cho nó lành, nghĩ nhiều cũng chả được gì.
Có lẽ em còn nhỏ nên suy nghĩ đơn giản. Em chỉ nhìn thấy những gì ông ta đang làm đã cống hiến được người xem bóng bàn những khoảnh khắc đẹp.

Con đường ông ta đang đi là con đường đóng gói thể thao thành 1 sản phẩm giải trí. Tiền không phải mục đích nhưng thiếu tiền thì thể thao cũng chẳng thể nào phát triển nổi. Với em, đây là con đường khả dĩ để phát triển thể thao. Tất nhiên, em ủng hộ con đường, còn người đi trên đường lại là một câu chuyện khác. Hành động nào của con người đều có động cơ đằng sau. Tốt đẹp hay là xấu xa em không thể biết được. Ông ta mang bóng bàn đi được bao xa cũng tùy theo nghiệp lực của ông ấy. Xét cho cùng, mọi sự suy nghĩ và suy diễn của mình về động cơ của ông ta cũng không thể làm cho bộ môn bóng bàn khấm khá hơn.

Chắc chắn một điều mô hình ông ta đang làm sẽ là nguồn cảm hứng cho nhiều con người khác.
 

toiyeubongban

Top Contributor
Coi thấy mô hình này hay, đủ rơ nghiệp dư, đủ lứa tuổi giao lưu với vdv chuyên nghiệp và được phát trên tv

 
Top