Có gì mới?
Chào mừng bạn đến với diễn đàn Hiệp hội bóng bàn Việt Nam VTTA

BBSG

Administrator
Thành viên BQT
Hai hôm nay được chút thời gian,thấy mọi người Noel - mình tranh thủ ngồi nghĩ xem là : Mỗi VĐV luôn gắn với một tên tuổi HLV của mình- đã từng nghĩ đến ngày tri ân thầy cô nhân ngày 20/11/2016 vừa qua, nhưng thấy ít AE tham gia quá- vì Sài Gòn luôn bận mà!.
Lý do thực ra muốn gặp các Thầy cũng nhiều và trong đó có một ý là cần lưu lại nhưng điều gì hay nhất đã tạo nên VĐV nổi danh. Khi nổi danh thường báo chí hay người chơi hay nói đến là vđv- ít khi nói về HLV.
Dù không thích TQ nhưng bóng bàn thì TQ giỏi nhất - không còn cách nào phải học mô hình đó thôi. Những HLV tạo nên" bộ ba nguyên tử" của làng bóng bàn TG. Mời ACE xem có câu nói nào hay của các HLV này (mình k biết tiếng Trung)- xin vui lòng đăng giúp. Vuong Khanh UT, ChiLang Le Vu Tran v.v...

 

P-500

Top Contributor
Nói về HLV, em thấy nên chia làm 3 loại.

1. HLV dạy theo lớp, dạy nhóm, mang tính căn bản cao, tập theo giáo trình, theo các bước được vạch sẵn. Dạng HLV này chỉ nên can thiệp vào các động tác căn bản, và là cấp thấp nhất. HLV này có thể có trình độ rất cao hoặc rất thấp, không quan trọng. HLV này cũng không cần vào bàn chỉ dạy, thị phạm động tác hay thảy bóng. Nhưng phải là người có tài năng điều khiển nhóm, còn khả năng khuyến khích và tạo nên đam mê cho lớp.
2. HLV dạy kèm theo suốt, ta gọi là thầy hay sư phụ, theo đệ tử cả khi nó thi đấu, động viên từng tí. HLV này có quyền chọn rơ cho đệ tử, chọn vũ khí, chọn hướng đi, chỉ đạo thi đấu, vạch ra các hướng phát triển cho các cá nhân và nhóm. Đây là HLV cấp 2. HLV này nên cần có kỹ thuật tốt, ít nhất cũng bằng cấp với đệ tử. Đây là người gần nhất, trực tiếp ảnh hưởng vào đệ tử.
3. HLV không trực tiếp dạy nhưng trực tiếp chỉ đạo cho HLV cấp 2. đây là người nghiên cứu đường lối phát triển, sao cho hiện đại nhất, hiệu quả nhất, chọn ra các rơ tiêu biểu và thiết kế hoàn chỉnh các rơ ấy, là người vạch ra giáo trình cho từng rơ, vũ khí và sự khắc kỵ nhau,...Đây là HLV trưởng, cấp cao nhất. HLV này cần có tầm nhìn xa, phán xét nhạy bén, khôn ngoan và tinh tế nắm bắt thời cơ,...cả một nền bóng bàn phát triển tới đâu là do người này giỏi tới đâu.

Ngoài ra nên có 2 dạng người hướng dẫn, ta cũng có thể gọi họ là HLV.
1. Quân xanh: là những vdv không phải là mũi nhọn của đội, nhưng lại đặc biệt giỏi ở 1 lĩnh vực nào đó. vd họ có thể chơi PX rất giỏi, chơi cắt xa bàn hoặc ôm bàn chặn góc chính xác,...Họ cũng có thể là những chuyên gia bắt chước, mô phỏng y chang 1 rơ nào đó, 1 vdv nào đó,...để cho các bạn mình tập. Họ đã chạm trần và ko thể vươn xa hơn nhưng họ là nấc thang để đàn em bước lên.
2.Quân "trắng": Là những vdv đã qua đỉnh đẳng cấp nhưng vẫn còn rất mạnh. Những ng này đang bước qua 1 giai đoạn khác để lên HLV. Lúc này các HLV nên thuê họ đến để cho đệ tử tập dợt. Có thể học hoặc không học gì từ họ, chỉ cần làm sao để...thắng họ!

Một Tổ Chức mà có đủ 5 loại này thì sẽ phát triển rất mạnh!
 

P-500

Top Contributor
Mô hình như P-500 nói

Nếu theo mô hình này của TQ thì hiện nay đã rõ là chúng ta thiếu 2 loại HVL: cấp 1 và cấp 3, trong khi cấp 2 lại quá nhiều.
Ai cũng nghĩ là làm HLV là phải đứng chịu bóng, sửa động tác, thảy bóng cho đánh,...có tốt hơn thì là đi theo chỉ đạo thi đấu, quan tâm tới kinh nghiệm và chiến thuật.

Đa số các HLV rất sợ dạy các em mới biết chơi, họ khó hình dung làm sao có thể đào tạo 1 em chưa biết gì, trong thời gian ngắn nhất, hiệu quả nhất, trở thành 1 đứa biết chơi. Đa số sẽ ứng dụng và áp dụng y chang những gì ngày trước ng ấy được học từ....thầy của ổng!
Và đa số cũng rất ngại có học trò hư tay, ng chơi phong trào, người già, phủi,...tới học. Họ chỉ chịu bóng thảy bóng chứ không có những giải pháp chữa trị, và cũng không dạy theo nhóm theo lớp.
Đấy là những HLV cấp 1. Ta có thể gọi họ là những giáo viên tiểu học, mẫu giáo,...nhưng là giai đoạn quan trọng nhất hình thành và ảnh hưởng tới vdv đó cho tới suốt đời.

Và hiện nay vẫn chưa thấy ai là HLV cấp 3, có thể định hình và định hướng phát triển bóng bàn theo nhiều hướng. Chỉ có 1 rơ duy nhất được copy từ đời này qua đời khác.
 

Lăng Trần

Forum Cleaner
Thành viên BQT
@BBSG: Trước khi nói về Mô hình huấn luyện, em cần chúng ta đồng ý với nhau rằng mô hình phụ thuộc rất nhiều vào Mô hình quản lý. Bởi vì huấn luyện chỉ là một khía cạnh trong bức tranh tổng thể đưa Bóng Bàn TQ ở ngôi vị hiện tại. Nếu chúng ta lùi lại để nhìn toàn cảnh bước tranh mà vội học theo một cách làm của họ thì con đường chúng ta đang đi thật quá chong gai và không có gì đảm bảo là nền bóng bàn của chúng ta sẽ phát triển bền vững. Là một người em của anh, em hiểu phần nào lý do Chủ đề này. Em không biết tiếng Trung nên em cũng không dám nói gì nhiều về các HLV mà anh đăng hình. Em xin phép trao đổi ngoài đề tài huấn luyện. Đây là mô hình quản lý phát triển thể thao không riêng Bóng Bàn ở TQ


1) Tuyển chọn và huấn luyện: Người TQ bắt đầu chọn lựa các vận động viên theo mô hình kim tự tháp 3 tầng: Sơ cấp, Trung Cấp và Cao cấp.

  • Sơ cấp: Các trường dạy thể thao ở các quận, huyện, thành phố TQ chính là nơi tuyển chọn các vận động viên sơ cấp. Năm 2004, có khoảng 3000 trường như thế toàn TQ. Nó chính là nền tảng vững chắc cho sự tồn tại của cả hệ thống. Theo 1 thống kê của bộ thể thao TQ, năm 2014 có 372.290 vận động viên không chuyên được đào tạo ở cấp này. Độ tuổi của các em là từ 6-9 tuổi. Mỗi ngày các em được huấn luyện 3 tiếng. Mỗi tuần được học 4-5 buổi. Khi phát hiện một số em có năng khiếu, hệ thống huấn luyện sẽ xếp các em vào nhóm bán chuyên, được đào tạo 4-5 giờ một ngày, tuần 5-6 buổi. Ở cấp bán chuyên, chi phí học tập sẽ được hệ thống chi trả, phụ huynh chỉ đóng góp một phần . Ngoài ra, các em sẽ được hệ thống đài thọ một suất ăn miễn phí mỗi ngày.
  • Trung cấp: Ở cuối bước chơi bóng bán chuyên , các em sẽ được tuyển chọn đưa vào trường đào tạo của các đội tuyển cấp tỉnh (lưu ý tỉnh của TQ diện tích tương đương diện tích cả nước Việt Nam). Ở đó các em sẽ sống trong trường, chơi bóng 4-6 tiếng/ 1 ngày, tuần học 5-6 ngày. Mục tiêu của các em là làm sao trở thành vận động viên chuyên nghiệp, thi đấu dưới màu áo của các đội tuyển tỉnh. Khi trở thành vận động viên chuyên nghiệp, các em được lãnh lương 2000-4000 Nhân Dân Tệ / tháng. Tức là vào khoảng 7tr-14tr/ tháng ở thời điểm năm 2004. Ngoài ra tỉnh sẽ có trách nhiệm nuôi nấng đào tạo các em. Thi đấu có huân chương sẽ được thưởng. Ai không có huân chương vẫn có lương, phụ cấp và lương hưu. Tuy nhiên nói lý thuyết là như thế nhưng hầu hết các tuyển tỉnh đều gặp khó khăn trong việc lo tiền thưởng cho các em do họ đã dành ngân sách cho việc trả lương và huấn luyện các em cũng như lương hưu cho các cựu vđv có thành tích xuất sắc.
  • Cao cấp: Các vận động viên xuất sắc sẽ được chọn vào đội tuyển Quốc gia. Khi đó có Ủy Ban Olympic quốc gia có trách nhiệm săn sóc, tập luyện, trả lương, thưởng. Lúc này các em có thể được nhận tài trợ từ các Doanh nghiệp. Con số tiền thưởng khi thắng 1 giải lớn có khi lên đến 1.000.000 Nhân Dân Tệ/tháng. Tức là 32 tỷ đồng VND. Hãy nhớ, đó là con số ở năm 2004.
2) Huấn luyện viên:

Huấn luyện viên ở TQ là một nghề toàn thời gian, bất kể thứ bậc dù bạn đang dạy ở trong trường thể thao ở huyện cho đến tuyển quốc gia. Bạn phải có bằng tốt nghiệp phổ thông hoặc bằng đại học và kèm chứng chỉ huấn luyện (bắt buộc). Có khoảng 5.926 huấn luyện viên ở TQ vào năm 1994.

Tin thần huấn luyện của họ là: 3 không (không sợ khó, không sợ thử thách và không sợ chấn thương) và 5 nghiêm khắc (nghiêm khắc về tinh thần thái độ, nghiêm khắc với phát triển cơ thể, nghiêm khắc trong phát triển kỹ năng, nghiêm khắc trong huấn luyện và nghiêm khắc trong thi đấu).

Phương pháp huấn luyện bao gồm: huấn luyện kỹ năng, khoa học thể thao, tâm lý học thể thao, y học thể thao và nghệ thuật sử dụng các dụng cụ thể thao.

Có 36 viên nghiên cứu thể thao cấp tỉnh trên toàn đất nước TQ (29 ở tỉnh và 7 ở các thành phố lớn). Toàn bộ các nhân viên được trả lương toàn thời gian để tập trung nghiên cứu. Mỗi một nghiên cứu bắt buộc phải có liên quan trực tiếp đến việc giành lấy các bộ huy chương của một thế hệ vận động viên.

Có 9 trường đại học thể dụng thể thao với hơn 60 khoa. Các cán bộ giảng dạy tại các trường này sẽ đóng góp trực tiếp hay gián tiếp đến việc giảng dạy huấn luyện cho các vận động viên nhầm giành huy chương trong các cuộc thi. Đồng thời đóng góp các kết quả nghiên cứu và các lĩnh vực: huấn luyện kỹ năng, khoa học thể thao, tâm lý học thể thao, y học thể thao, vật lý học thể thao, cơ sinh học trong thể thao và xã hội học thể thao.
 

Lăng Trần

Forum Cleaner
Thành viên BQT
Tiếp tục nói ngoài lề, để có câu trả lời đầy đủ nhất cho anh, em đề nghị 3 việc:
  1. Tổ chức lấy ý kiến của các vận động viên, HLV của VN đã từng học ở TQ về. Họ là người hiểu hơn ai hết việc TQ tổ chức lớp học như thế nào, chương trình tập luyện gồm những gì. Chúng ta không mong đợi những gì học được trên đất bạn thật sự là bước tranh đầy đủ nhưng ít nhất đấy là manh mối quan trọng. Đối chiếu với những tài liệu nghiên cứu khác và so sánh, chúng ta sẽ biết TQ họ không truyền lại cho chúng ta những gì. Biết cái mình không biết đã là 1 bước tiến lớn. Để chính những người Việt Nam ngồi xuống chung tay làm việc nhóm với nhau đã là 1 bước tiến lớn hơn nữa.
  2. Tổ chức nhóm nghiên cứu về các mô hình đào tạo và phát triển thể thao ở các nước phát triển TQ, Đức, Nhật và các đối thủ trong khu vực Singapore, Thái Lan, Malaysia. Có hai vế cần nghiên cứu: chương trình đào tạo và quản lý phát triển thể thao. Vì sao phải làm cả hai? Quản lý phát triển thể thao là câu chuyện có thể rất khác với câu chuyện đào tạo ra 1 vận động viên. Điều đầu tiên mà chúng ta hay nói là ... tiền đâu? Việc nghiên cứu xem cách quy động các dòng tiền từ xã hội vào thể thao và mong đợi của xã hội ở bộ môn thể thao ấy là việc làm bắt buộc. Tìm các học hỏi ở hai nhóm quốc gia phát triển và đối thủ cạnh tranh trực tiếp trong khu vực là việc cần thiết để tìm ra lời giải cho bài toán của chính Việt Nam mình. Một khi chúng ta biết cách xây dựng hệ thống quản lý phù hợp, thì bài toán về đào tạo sẽ dễ dàng giải hơn rất nhiều. Chúng ta không thể học theo lối đào tạo của quốc gia nào đó (TQ chẳng hạn) mà bỏ qua yếu tố chi phí để vận hành hệ thống đào tạo ấy được. Bởi lẽ, câu chuyện có tiền để nuôi hệ thống, có người để vận hành thì mỗi nước có hoàn cảnh riêng phải giải một cách khác nhau anh ạ. Chọn lựa, huy động những cá nhân xuất sắc dám dấn thân bỏ thời gian vào việc nghiên cứu và đưa ra đề nghị hữu ích đó là bài toán mà chúng ta cần giải. Những cá nhân này trước tiên hoạt động trên tin thần tự nguyện và được sự hỗ trợ tài chính từ nguồn vốn của xã hội. Quá trình báo cáo các đề tài nghiên cứu cần tổ chức minh bạc và thông tin rộng rãi đến các cá nhân có trách nhiệm quản lý và phát triển thể thao. Tiến hành đối chiếu với kinh nghiệm thực tế của các vận động viên, huấn luyện viên đã từng ở TQ để tìm ra những chỗ chúng ta còn khiếm khuyết và xây dựng một hệ thống theo kiểu của riêng chúng ta.
  3. Tổ chức hội thảo cấp quốc tế về cách xây dựng trường đào tạo bóng bàn do các chuyên gia Trung Quốc, Đức, Nhật trình bày. Thực tế họ đã đi dạy ở nhiều nên trên thế giới, chẳng qua chúng ta chưa chịu bỏ tiền để họ nói cho chúng ta nghe thôi. Nói cho cùng Bóng bàn Việt Nam là một bộ phận của làng bóng bàn Thế Giới mà. Học hỏi tư duy quản lý của Thế Giới là cần thiết đúng không anh? Có được sự tư vấn của Thế Giới (dĩ nhiên luôn song hành với việc mở ra cơ hội để họ kiếm tiền từ thị trường bóng bàn Việt Nam) thì em tin rằng chúng ta sẽ phát triển bền vững.
Nhân lực để tiến hành 3 việc nêu trên phải là những người làm việc toàn thời gian cho Liên Đoàn, có tâm huyết và có trách nhiệm để phát triển bộ môn bóng bàn. Chém gió như em thì không thể nào khiến cho công việc chạy được.
 

hanga

Well-Known Member
Mô hình như P-500 nói

HLV hay ở chỗ khai thác cái "tiềm chất" của vđv chứ ko phải đúc nó vào cái khuôn có sẵn. Cái sướng nhất của hlv là đào tạo ra con gà đá hay hơn mình. Chứ dạy võ kiểu Hồng Thất Công thì đến Quách Tỉnh là thất truyền...

Clb thì có hlv cấp clb, tỉnh thì có hlv cấp tỉnh, quốc gia thì có hlv cấp quốc gia. Nếu hlv cấp tỉnh ko phát hiện và bồi bổ đc vđv "phổ thông" từ clb, hoặc hlv cấp quốc gia ko bồi bổ được vđv cấp tỉnh thì tầm nhìn (vision) của sếp lớn hơn bị sai.

Nhưng làm hlv thì phải muốn học trò hơn mình. Cái này với người V có... dễ không ta?
 

Lăng Trần

Forum Cleaner
Thành viên BQT
Nói về việc lựa chọn vào đào tạo theo mô hình kim tự tháp (Sơ cấp - tuyển huyện xã phường, Trung Cấp - tuyển thành phố, tỉnh và Cao Cấp - tuyển quốc gia) em thấy người ta nêu ra một vài điều đáng suy ngẫm

  1. Vấn đề về dự đoán: Mô hình đào tạo này ngầm định việc bước lên một bậc cao hơn đồng nghĩa với thể hiện rõ nét sự thay đổi trong khả năng chơi bóng của vận động viên ấy. Quá trình phát triển chưa bao giờ là đường thẳng. Và dự đoán có thể sai. Có quá nhiều biến số cuộc đời sẽ xảy ra với một tài năng ở tuổi 6-7 cho đến lúc có thể trưởng thành ở tuổi 25. Thực tếngười bù đấp khả năng dự đoán sai lầm bằng số lượng. Khắc nghiệt thay, nếu con em của mình nằm trong số bị loại ra khỏi hệ thống sau một chặng đường đầu tư thì bạn sẽ nghĩ gì?
  2. Vấn về về khả năng tham gia: Mô hình đào tạo kim tự tháp đánh giá và tuyển chọn vận động viên lên bực cao hơn qua thành tích trong khi quá trình tập luyện và tham gia các giải đấu lại chịu tác động rất lớn của các yếu tố tâm lý và môi trường. Hãy thử nghĩ 1 chút về gia cảnh của các vận động viên trẻ. Gia cảnh có ảnh hưởng thế nào đến thành tích của các em. Chắc chắn một tư duy chơi bóng tinh quái, một phản ứng hoàn toàn bản năng nhưng cực kỳ nhạy bén sẽ mãi mãi chẳng thể nào có điều kiện bộc lộ khi mà các em đang mãi vật lộn với cuộc sống thiếu trước hụt sau của gia đình. Và chắc chắn nếu bóng bàn không phải là cứu cánh để có thể "thay đổi" gia cảnh đấy thì ... rất tiếc. Phụ huynh sẽ đồng ý chăng?
  3. Vấn đề về tiềm năng: Mô hình kim tự tháp xem phong độ thành tích của một vận động viên là thước đo để đánh giá khả năng của vận động viên ấy. Và đôi lúc, chỉ dựa trên thành tích thi đấu để đánh giá tiềm năng là một hành động hơi võ đoán. Ví dụ ở độ tuổi vị thành niên, chỉ cần chênh lệch nhau 1 tuổi thôi thì ưu thế thể lực đã nghiên hẳn về em có tuổi đời cao hơn mặc dù điều kiện ăn uống tập luyện là như nhau. Sự khác biệt chỉ nằm ở chỗ quá trình phát triển sinh học chứ chưa chắc là tiềm năng của em lớn tuổi là cao hơn. Một câu chuyện khác là câu chuyện của Ma Long. Có ai biết rằng vận động viên số 1 TG đã từng định giải nghệ sao khi thua Wang Hao ở tứ kết Liebherr 2013? Rất may Qin Zhijian đã nhìn khác và ông đã đánh giá tiềm năng của Ma Long không chỉ bằng thành tích http://www.ittf.com/2016/11/04/ma-long-thick-thin-coach-qin-zhijian/
Tóm lại, cái mô hình kim tử tháp ấy thoạt nhìn ai cũng cho rằng hợp lý nhưng ít ai nghĩ đến những góc khuất của nó. Nó có thể giúp 1 vận động viên bước lên tột đỉnh vinh quang. Điều đó làm cho chúng ta hoàn toàn bị thuyết phục và vội quên đi những gì khiếm khuyết còn sót lại. Chúng ta đã bỏ qua tính khắc nghiệt của nó, khi mà rõ ràng nó vẫn mang đầy tính thực dụng và võ đoán trong nhiều tình huống.

Tham khảo: Participant Development in Sport: An Academy Review, 2010 - Author: Richard Bailey, Dave Collins, Paul Ford, Aine MacNamara, Martin Toms, Gemma Pearce
 

Lăng Trần

Forum Cleaner
Thành viên BQT
 
Top